Văn Tưởng Niệm Bồ tát Thích Quảng Đức

-QUẢNG TU DIỆU PHÁP KIẾN TẠO THIỀN MÔN HÀNH TRÌ LUẬT KINH GIỮ TỔ ẤN
-ĐỨC NHUẬN CHƠN THỪA HOẰNG DƯƠNG PHẬT GIÁO BẢO VỆ ĐẠO PHÁP THIÊU BÁO THÂN

Trời Khánh Hòa trăng thanh gió mát
Miền Vạn Ninh địa tịch khí linh.
Có bậc xuất trần sớm trồng căn giác ngộ,
Mang hạnh đầu-đà nuôi chí độ sinh.
Thuở thiếu thời đã ly gia cầu đạo,
Buổi thanh xuân từng cất bước du phương 
Tay ôm bình bát qua bao miền gió bụi,
Chân đạp cỏ gai khắp nẻo dương trần
Ngày ngày tụng kinh nơi chùa cổ,
Đêm đêm nhập định dưới trăng thanh.
Giữ giới hạnh tinh nghiêm tợ băng tuyết,
Dưỡng tâm tư sáng tỏ như trăng rằm 
Miệng chẳng luận điều hơn thiệt,
Lòng không vướng chuyện lợi danh.
Một đời thanh đạm nâu sồng áo bạc
Mấy độ vô vi đạo vị ngát hương lành.
Thuở lên bảy đã nương vào cửa Phật,
Theo bổn sư sớm tôi luyện thân tâm.
Tiếng mõ công phu nuôi dưỡng hạnh lành
Hồi chuông tĩnh thức vun bồi tuệ sáng 
Mười lăm tuổi thọ Sa- di giới,
Hai mươi tuổi thọ Cụ túc giới 
Giới thể châu viên đạo tâm kiên cố
Thiền phong tĩnh tại chí nguyện vững bền
Ba năm non cao Ninh Hòa tịch mặc,
Một bóng tăng nhân ẩn nhẫn tham thiền
Miên mật công phu phản quan tự kỹ
Tinh tấn hành trì thức tĩnh bản tâm
Mắt sáng tuệ khai khơi nguồn pháp lạc
Đèn thiền trí giác cảm cảnh non an

Thế rồi,
Ngài hạ sơn mang ánh đạo vào miền tục lụy,
Truyền tinh anh chuyển hóa độ đời 
Một bóng đầu-đà cô thân hành đạo,
Khắp Trung-Nam gieo hạt giống từ bi 
Khi nghỉ dưới mái tranh nghèo xóm nhỏ,
Lúc tụng thời kinh khuya bên bến sông trong 
Nơi nào dân chúng còn chìm trong đau khổ,
Nơi ấy bước chân hóa độ lại tìm về.
Gió bụi phủ đầy vai áo bạc,
Mưa sương thấm lạnh bóng Tăng gầy.
Ba mươi mốt ngôi già lam trùng kiến dựng xây
Như ba mươi mốt đóa sen nở giữa lòng nhân thế
Mỗi mái chùa khơi bày tâm nguyện,
Mỗi hồi chuông ngân vọng tiếng từ bi.
Đưa khách tục quay về bờ giác tỉnh,
Dắt người mê tìm đến cõi an bình 
Dẫu từng dự hàng giáo phẩm tôn nghiêm,
Mà hạnh vẫn khiêm cung nhu hòa từ tốn
Dẫu được bốn chúng kính ngưỡng suy tôn,
Mà lòng chẳng khởi mảy may tự đắc.
Áo cà sa bạc màu theo năm tháng,
Dép cỏ mòn ghi dấu ấn thời gian 
Một đời Ngài chỉ biết lo cho đạo pháp,
Nửa thế kỷ chưa từng nghĩ riêng mình.
Gặp cảnh nước nhà nghiêng ngửa đảo điên 
Gặp khi đạo pháp bị cường quyền áo bức 
Lòng người trỗi dậy nỗi thương đau.
Chùa chiền phong tỏa tăng chúng giam cầm
Phật giáo trải mấy phen mây đen phủ kín,
Đạo pháp bao lần máu lệ tuôn rơi.
Tiếng mõ chiều nghe như than thân vận nước,
Hồi chuông khuya vọng tợ thức dương trần 
Huế phủ màu tang trong mùa Phật đản,
Sài Gòn nghẹn ngào từng bước xuống đường.
Khói hương lạnh lẽo nơi già lam cổ tự,
Tiếng kinh cầu chìm khuất giữa đau thương.
Đạo bị dập vùi thì tâm bi không nỡ làm ngơ
Dân còn thống khổ thì đức nhẫn đâu thể ngồi yên 
Ngài Bèn phát đại nguyện giữa lòng nhân thế,
Nguyện lấy thân mình thắp đuốc cúng dường 
Không phải để cầu danh lưu sử sách,
Chẳng vì mong tiếng vọng non sông.
Chỉ muốn lấy lửa từ soi người cuồng vọng,
Đem ánh quang minh thức tỉnh kẻ si mê 
Rồi một sáng Sài Gòn mây bủa xám,
Tăng ni chắp tay nhiếp niệm nén lòng đau
Dân chúng bàng hoàng nghẹn ngào tim nhói 
Bồ tát an tọa giữa ngả tư đường thanh thản ung dung
Miệng niệm Di Đà tâm chẳng gợn chút phiền ưu 
Tự tay châm lửa vào thân tứ đại,
Biến nhục thân thành ngọn đuốc Kim Cang

Hỡi ôi!
Lửa cháy đỏ mà dung nghi vẫn tịnh,
Khói bay cao mà thần sắc an nhiên.
Giữa biển lửa không một lời rên xiết,
Trong tâm can tự tại vẹn tâm nguyền.
Cả thế giới cúi đầu xúc động,
Khắp năm châu vang dậy tiếng uy hùng 
Người ngoại quốc cũng quỳ nhìn kính phục,
Kẻ vô tâm còn quy hướng nể vì 
Ngọn lửa thiêng rung trời chính trị,
Trái tim vàng sống mãi nghìn thu.
Thân tuy hoại mà đạo phong chẳng mất,
Lửa đã tan mà dũng khí mãi còn 

Từ đó
Tiếng chuông thức tỉnh ngân vang hoàn vũ,
Ánh đạo từ bi soi rạng cõi trần
Ngọn lửa Quảng Đức đã thành hoa Bát Nhã 
Trí tuệ Quảng Đức đã thành trí Kim Cang 
Trái tim Quảng Đức đã thành tim Từ Bi bất diệt
Để muôn đời vẫn còn muôn thi thiết
Diệu dụng sáng ngời đạo lực thâm uyên….!

Nam mô Đại Hùng Đại Lực Đại Từ Bi
Bồ Tát Thích Quảng Đức Ma Ha Tát
Tác đại chứng minh.

Tu Viện An Lạc, California 2:30 giờ sáng 14-05-2026
Hậu Học-Thích Chúc Hiền (Khể thủ kính ghi)

Previous
Previous

Điếu Văn Của Hội Đồng Giáo Phẩm, Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNHK

Next
Next

Văn Tưởng Niệm: Ni Trưởng thượng Huệ hạ An